MỹReview SáchThể Loại KhácTiểu Thuyết

Tiểu thuyết Giết con chim nhại review – Harper Lee

Cảm nhận về Giết con chim nhại

Giết Con Chim Nhại Book Cover Giết Con Chim Nhại
Harper Lee
Huỳnh Kim Oanh & Phạm Viêm Phương
Nhã Nam
Tiếu Thuyết

Thông điệp yêu thương trải khắp các chương sách là một trong những lý do khiến Giết con chim nhại giữ sức sống lâu bền của mình trong trái tim độc giả ở nhiều quốc gia, nhiều thế hệ. Những độc giả nhí tìm cho mình các trò nghịch ngợm và cách nhìn dí dỏm về thế giới xung quanh. Người lớn lại tìm ra điều thú vị sâu xa trong tình cha con nhà Atticus, và đặc biệt là tình người trong cuộc sống, như bé Scout quả quyết nói “em nghĩ chỉ có một hạng người. Đó là người."

 

Vừa dí dỏm vừa hiền minh và vừa đau đớn xé lòng Giết con chim nhại là một tác phẩm kinh điển sẽ mãi còn nói nhiều điều với các thế hệ sau và xứng đáng được đọc đi đọc lại.Alix Wilber

1. Về tác giả Giết con chim nhại

Nelle Harper Lee sinh 28/04/1926, là nhà văn Mỹ nổi tiếng với tiểu thuyết Giết con chim nhại viết về vấn đề phân biệt chủng tộc mà cá nhân tác giả chứng kiến khi còn nhỏ ở thị trấn quê nhà Monroeville, bang Alabama. Mặc dù Giết con chim nhại là tác phẩm duy nhất của Harper Lee, song chính nhờ nó mà tác giả nhận Huy chương Tự do do đích thân Tổng thống Hoa Kỳ trao tặng để ghi nhận đóng góp của bà cho văn chương.

tác giả giết con chim nhại

Bà học luật ở Đại học Alabama rồi học thêm một mùa hè ở Oxford nhưng chuyển đến New York dù chưa tốt nghiệp, làm thư ký cho hãng hàng không đến cuối thập niên 1950 và quyết định tập trung vào sáng tác. Bà hoàn tất tác phẩm Giết con chim nhại năm 1959 sau hai năm rưỡi miệt mài, xuất bản năm 1960, và lập tức nó trở thành một bestseller, bán được hơn 30 triệu bản và sau đó còn bán được cả triệu bản mỗi năm cho đến hôm nay.

2. Giới thiệu sách Giết con chim nhại

To Kill a Mocking Bird từ lâu đã là tác phẩm kinh điển của văn học Mỹ hiện đại, được giảng dạy trong hệ thống trung học lẫn đại học, và nằm trong chương trình dạy tiếng Anh như một sinh ngữ tại nhiều quốc gia trên thế giới. Sức quyến rũ của nó vẫn còn cho đến tận ngày nay. Năm 1999, nó được độc giả bình chọn là “Tiểu thuyết hay nhất thế kỷ 20” trong cuộc thăm dò do tờ Literary Journal tổ chức. Trong danh sách “100 tiểu thuyết tiếng Anh hay nhất kể từ 1900” của nhà xuất bản Modern Library công bố năm 1998 dựa trên bình chọn của độc giả, nó xếp hạng 5.

Tuy nhiên, cuốn sách này cũng đứng thứ 41 trong danh sách 100 cuốn sách thường bị xét lại giá trị nhất trong khoảng 1900-2000 do Hiệp hội thư viện Mỹ công bố. Dĩ nhiên, tác phẩm này cũng được độc giả Da đen và da trắng nhìn nhận khác nhau vì nó là của một tác giả da trắng.

giới thiệu sách giết con chim nhại

Tác phẩm này mang nhiều tính tự truyện, phần nào dựa trên ghi nhận của tác giả về gia đình và thị trấn quê nhà, cũng như một vụ án diễn ra ở thị trấn đó lúc bà lên mười tuổi. Tuy bà không thừa nhận tính tự truyện này, nhưng có nhiều tương đồng giữa truyện và cuộc đời thật của bà.

3. Tóm tắt Giết con chim nhại

Click vào đây nếu bạn muốn biết trước nội dung của tác phẩm.

Câu chuyện diễn ra trong 3 năm của cuộc Đại suy thoái tại Mỹ, ở một “thị trấn cổ chán ngắt” Maycomb, tiểu bang Alabama. Nhân vật dẫn chuyện, cô bé Scout Finch 6 tuổi, sống với anh trai Jem và người cha Atticus, một luật sư tuổi trung niên. Một mùa hè nọ, Jem và Scout kết bạn với một cậu bé tên Dill khi Dill đến chơi với dì mình ở Maycomb vào mùa hè. Ba đứa trẻ cảm thấy vừa sợ vừa hứng thú về người hàng xóm “Boo” Radley, sống ẩn dật trong một ngôi nhà kế bên trong suốt nhiều năm mà không hề ra ngoài khi trời còn sáng. Những người lớn ở Maycomb thường dè dặt khi nói về Boo và trong nhiều năm rồi không ai thấy ông ta. Bọn trẻ bổ sung vào trí tưởng tượng của mình những lời đồn đại xung quanh bề ngoài của ông và nguyên nhân mà ông phải trốn tránh, trong đó trứ danh nhất là anh ta đã đâm vào chân cha đẻ của mình trong một cơn nóng giận, rằng anh ta lẻn ra khỏi nhà hàng đêm, ăn thịt mèo, sóc và rình mò xung quanh nhà hàng xóm.

Mùa thu năm ấy Scout đến trường lần đầu tiên. Ngày đi học đầu tiên của cô trôi qua không hề yên ả chút nào, nhưng từ đó độc giả biết đến gia đình Ewell qua một bạn học cùng lớp với cô, là con của ông Bob Ewell, một người có tiếng nghiện ngập, vô công rồi nghề và nghèo khó, ông ta có một túp lều trên bãi rác của thị trấn. Trên đường về nhà, cô bé và Jem tìm thấy mấy món quà dành cho họ, để trong một hốc cây trên mảnh đất của nhà Radley. Mùa hè năm sau, Dill quay lại. Cùng cậu, Scout và Jem bắt đầu trêu chọc anh chàng Boo Radley, nhưng ông Atticus bắt bọn trẻ phải thôi mấy trò nghịch ngợm ấy lại. Ông nhắc lũ trẻ phải thông cảm với người khác trước khi phán xét họ.

Tuy nhiên, trong đêm cuối cùng Dill còn ở thị trấn Maycomb mùa hè năm đó, ba đứa trẻ lẻn vào mảnh đất nhà Radley. Lũ trẻ bị bắt gặp, bị Nathan Radley bắn chỉ thiên dọa làm chúng hoảng hồn. Jem trong lúc chạy trốn làm mất cả quần, khi cậu quay trở lại để nhặt nó, cậu thấy cái quần đã được vá lại và treo trên hàng rào. Mùa đông năm ấy, Jem và Scout lại tìm thấy mấy món quà trên cái cây, dường như được Boo để ở đó cho chúng. Anh trai Nathan của Boo nói là cái cây “bị bệnh” nên dùng xi-măng trám cái hốc cây lại, nhưng khi lũ trẻ hỏi ông Atticus thì ông lại bảo là cái cây ấy chẳng có vấn đề gì cả. Jem buồn lắm, vì hiểu rằng mối liên hệ đầu tiên của chúng với Boo Radley thế là đã bị cắt đứt. Scout vì còn bé quá, nên chỉ nghĩ đơn giản là từ giờ sẽ không còn các món quà nữa.

Người cha Atticus được phiên tòa chỉ định biện hộ cho một người đàn ông da đen tên là Tom Robinson, người bị buộc tội hãm hiếp Mayella Ewell, một cô gái người da trắng. Dù cho nhiều cư dân của Maycomb chống đối thế nào, ông Atticus vẫn đồng ý biện hộ cho Tom hết sức mình. Ông Atticus hứa sẽ làm hết khả năng để bào chữa cho Tom, vì ông có một niềm tin lớn lao vào quyền bình đẳng của tất cả mọi người. Vì chuyện đó mà lũ trẻ con ông phải chịu bao nhiêu sự phỉ báng của những đứa trẻ khác, thậm chí ngay cả khi chúng đang làm lễ Nô-en trong khu nhà Landing của gia đình Finch. Những đứa trẻ khác trêu chọc Jem và Scout về việc bố chúng, gọi ông ấy là “kẻ yêu bọn mọi đen”. Scout đã nổi nóng và gây lộn để bảo vệ danh dự cho cha mình, mặc dù cha cô bé đã bảo cô không được làm thế. Bà đầu bếp Calpurnia của gia đình Finch đưa lũ trẻ đến một nhà thờ của người da đen gần đó và chúng được cộng đồng người da đen chào đón nồng hậu.

Em gái ông Atticus, cô Alexandra đến sống với gia đình Finch mùa hè năm sau. Cậu bé Dill, nhẽ ra phải sống với ông cha dượng, người chẳng bao giờ quan tâm đến cậu, trốn nhà đến Maycomb và trốn dưới gầm giường cô bé Scout. Phiên tòa xử Tom Robinson bắt đầu, và khi anh bị nhốt trong nhà lao, một đám đông định xúm vào đánh chết anh. Đêm trước khi phiên tòa diễn ra, ông Atticus phải đối đầu với đám đông. Jem, Dill và Scout trốn khỏi nhà để đến chỗ ông, rồi dù ông Atticus nói gì, chúng cũng không chịu bỏ đi. Cô bé Scout nhận ra một người đàn ông trong đám đông là Walter Cunningham, cha một bạn học với cô. Cô lễ phép chất vấn ông ta về đứa con trai ông ta, làm ông xấu hổ đến mức phải giải tán đám đông.

Tại phiên tòa, lũ trẻ ngồi trên một “ban công dành cho người da màu” với những người dân da đen của thị trấn. Ông Atticus đưa ra những bằng chứng rõ ràng, cho thấy nguyên cáo, cô Mayella và bố cô, ông Bob Ewell đã nói dối, sự thực là cô Mayella đã tìm cách mồi chài Tom Robinson và bị bắt quả tang. Vết bầm trên mặt cô Mayella là do người cha đánh khi ông ta bắt gặp cô và Tom. Người cha gọi cô là con điếm và đánh cô. Mọi người nhận thấy vết bầm ở bên má trái cô Mayella, nghĩa là người đánh cô phải thuận tay trái. Ông Bob Ewell thuận tay trái, trong khi Tom thì lại bị tật ở tay trái. Mặc dù vậy, bất chấp mọi chứng cứ đều chỉ ra rằng Tom vô tội, bồi thẩm đoàn gồm toàn người da trắng vẫn kết tội anh. Anh Tom tội nghiệp tìm cách chạy trốn khỏi nhà tù nên bị bắn chết. Sau phiên tòa, niềm tin vào công lý của Jem bị lung lay dữ dội vì bản án quá bất công, cậu trở nên chán nản, nghi ngờ, vì rõ ràng Tom bị bồi thẩm đoàn kết án chỉ vì anh là người da đen.

Dù tòa đã tuyên án, Bob Ewell vẫn tức tối vì cho rằng ông Atticus và vị thẩm phán đã cười vào mũi ông ta nên ông ta thề sẽ rửa hận. Ông ta đe dọa người vợ góa của Tom, tìm cách đột nhập vào nhà ông thẩm phán, nhổ vào mặt ông Atticus ở giữa đường, rồi đánh Jem và Scout khi chúng đang trên đường về nhà từ đám rước Halloween ở trường. Sau một cuộc vật lộn ngắn ngủi trong bóng tối, Jem bị gãy tay, Bob thì biến mất, còn Jem và Scout được một người không quen biết tìm thấy và đưa chúng về nhà. Khi đó chúng mới nhận ra người đó chính là Boo Radley. Viên cảnh sát trưởng cũng đến và cho biết Bob Ewell đã bị chết do bị dao đâm vào bụng. Ban đầu ông Atticus ngờ rằng chính Jem đã đâm chết Bob, nhưng ông cảnh sát trưởng thì nhất định cho là Bob bị vấp vào gốc cây và ngã vào con dao của chính hắn mà chết. Mọi người đều đoán là chính Boo đã can thiệp vào cuộc xô xát và giết Ewell để bảo vệ lũ trẻ. Khác với điều ông Atticus nghĩ, viên cảnh sát trưởng muốn bảo vệ Boo và không muốn dân chúng phá vỡ cuộc sống ẩn dật của anh. Khi ông Atticus hỏi Scout xem cô bé nghĩ thế nào về cách giải quyết vụ việc này, cô bé trả lời, nếu không làm như vậy thì chẳng khác gì “giết con chim nhại” (vì Boo chẳng làm hại gì lũ trẻ, mà chỉ bảo vệ chúng thôi). Sau đó, Boo yêu cầu Scout đưa anh về nhà. Khi đến hiên nhà Radley, Scout nhớ lại những việc đã xảy ra, cảm thấy rất hối hận là cô và Jem không bao giờ tỏ ra thân thiện với Boo, không bao đáp lại những món quà mà Boo đã tặng cho lũ trẻ.

Dọc đường về nhà, cô hồi tưởng lại tất cả những sự kiện diễn ra trong vòng 2, 3 năm trở lại. Cô bé trở về nhà với ông Atticus và Jem, khi đó đã tĩnh tâm trở lại. Sau khi nghe ông Atticus đọc truyện “Bóng ma màu xám”, cô bé nhận xét với ông Atticus là nhân vật chính trong câu truyện hóa ra là một người tốt, ông Atticus tạm biệt cô bằng câu nói: “Phần lớn mọi người đều tốt cả, con ạ, chỉ có điều con chưa nhận ra đấy thôi”.

4. Giết con chim nhại review 

Ngoài việc đề cập đế chủ đề chính của tác phẩm là nạn phân biệt chủng tộc trong thời gian mà phong trào đấu tranh của người da màu, nhất là của Martin Luther King, Jr., đang lan rộng cả nước Mỹ. Tác phẩm mở rộng và đề cập đến những thành kiến khác của con người, những thứ vốn là nền tảng dẫn đến thói đạo đức giả, bất công xã hội và nhiều tệ nạn khác.

Nhân vật Atticus luôn nhìn nhận cả mặt tốt lẫn xấu của con người và luôn tin vào khả năng cải thiện của con người. Ông hiểu rằng con người là tốt phần lớn nhờ chưa tiếp xúc với cái xấu, nhưng nếu không được chuẩn bị để đương đầu với cái xấu thì người đó có thể bị sa ngã hoặc hủy hoại.

Với cách nhìn đó, ông dễ dàng thấu hiểu những mặt hạn chế của con người, thông cảm và thậm chí tôn trọng người khác ngay trong cảnh lầm lạc của họ. Từ đầu đến cuối tác phẩm, nhân vật Atticus không hề thay đổi, ông tượng trưng cho tiếng nói của lương tri và dân quyền.

tiểu thuyết giết con chim nhại review harper lee

Đọc thử sách  Xem giá sách trên Tiki  Xem giá sách trên Fahasa

Mình rất thích thú với chi tiết việc Scout nghe thấy cô giáo mình dè bỉu người Da đen sau đó lại dạy cho em thế nào là Dân chủ và chế độ độc tài của Hitler.
Scout đã hỏi anh trai mình: 

“Làm thế nào anh có thể ghét Hitler dữ dội và rồi trở mặt suy nghĩ tồi tệ về người khác ngay tại quê nhà…”

Giết con chim nhại là một tiểu thuyết viết về trẻ con nhưng không độc giả nào nghĩ mình đang đọc sách thiếu nhi vì những vấn đề nó đặt ra là quá lớn ngoài khả năng giải quyết của cá nhân. Nhưng tất yếu mỗi người phải góp phần vào cuộc chiến chống lại bất công và thành kiến này, như Atticus nói, “cho dù chúng ta bị đánh bại một trăm năm trước khi chúng ta bắt đầu thì đó cũng đâu phải là lý do khiến chúng ta không cố thắng”.

Vì thế, việc To Kill a Mocking Bird được độc giả bình chọn là “Tiểu thuyết hay nhất thế kỉ 20” do tờ Literary Jounral tổ chức là một điều không khiến mình ngạc nhiên.

5. Ý nghĩa Giết con chim nhại

Hình ảnh con chim nhại được lặp lại nhiều lần trong tác phẩm. Đó là loài chim “chẳng làm gì cả ngoài chuyện hót cho chúng ta nghe bằng cả trái tim của nó”, nên giết nó là tội lỗi. Hình ảnh này được tác giả xây dựng thành một biểu tượng cho sự ngây thơ trong sạch và những con người thiện tâm nhưng bị hủy hoại, theo nghĩa bóng lẫn nghĩa đen, vì cái xấu trong xã hội. Ông Underwood coi việc bắn chết Tom Robinson giống như giết những con chim ưa hót. Scout nghĩ việc đưa Boo Radley sống khép kín ra trước công chúng giống như giết con chim nhại. Ngay cả họ Finch của Scout và Jem cũng là tên một loài chim sẻ ưa hót. Jem rơi vào khủng hoảng sau khi chứng kiến bất công trong vụ xử Tom cũng là hình ảnh con chim nhại bị giết. Tương tự như vậy, con chim nhại Boo Radley, sau một lỗi lầm ở tuổi mới lớn, đã bị người cha khắc nghiệt nhốt kín trong nhà, biến thành một bóng ma và bị quên lãng hoặc ghê sợ, cho đến khi được Scout nhìn nhận và coi như bạn.

trích dẫn giết con chim nhại

6. Trích dẫn hay trong Giết con chim nhại

Bố Atticus nói rằng người nhà Ewell là sự ô nhục của Maycomb suốt ba thế kỷ. Không ai trong số họ từng lao động một ngày lương thiện theo trí nhớ của ông. Bố nói mùa Giáng sinh nào đó, khi đem bỏ cây Giáng sinh, ông sẽ dân tôi theo và chỉ cho tôi nơi và cách họ sống. Họ là con người, nhưng họ sống giống như thú vật. “Họ có thể đến trường bất cứ khi nào họ muốn, khi học thể hiện dấu hiệu nhỏ nhất của việc muốn có học vấn,” bố Atticus nói. “Có nhiều cách để giữ chúng ở trường bằng vũ lực, nhưng thật ngu ngốc khi ép buộc những người như nhà Ewell vào một môi trường mới…”

“Nếu mai con không đi học, bố sẽ ép buộc con.”

“Mình không nói chuyện này nữa,” bố Atticus nói một cách khô khốc. “Con, cô Scoutt Finch, thuộc loại người bình thường. Con phải tuân theo luật pháp.” Bố nói những người nhà Ewell là thành viên của một xã hội riêng biệt gồm toàn những người mang họ Ewell. Trong một số tình huống nào đó người bình thường sáng suốt cho phép họ hưởng những đặc quyền nào đó bằng phương pháp đơn giản là làm ngơ trước một hoạt động của người nhà Ewell. Chẳng hạn như họ không phải đi học. Một điều khác nữa, ông Bob Ewell, cha của Burris, được phép săn và bẫy thú ngoài mùa.

“Bố Atticus, vậy là xấu,” tôi nói. Ở hạt Maycomb, việc săn bắn ngoài mùa là phạm luật, một trọng tội trong mắt dân chúng.

“Nó hoàn toàn sai luật,” bố nói, “và chắc chắn là xấu, nhưng khi một người tiêu hết những tấm ngân phiếu cứu trợ của mình vào rượu thì con cái ông ta chỉ có nước khóc vì đói. Bố không biết có chủ đất nào quanh đây chịu giao cho bọn trẻ bất cứ thú săn nào mà cha chúng có thể bắn được.”

“Ông Ewell không nên làm điều đó..”

“Dĩ nhiên ông ta không nên, nhưng ông ta sẽ không bao giờ thay đổi cung cách của mình. Liệu con có trút sự phản đối của con lên con cái ông ta không?”

“Không, bố,” tôi lẩm bẩm, và cố thêm lần cuối, “Nhưng nếu con tiếp tục đi học, bố con mình không bao giờ được đọc chung nữa..”

“Điều đó thực sự làm phiền con hả?”

“Vâng, thưa bố.”

Tựu chung lại

trích đoạn giết con chim nhại

Đọc thử sách  Xem giá sách trên Tiki  Xem giá sách trên Fahasa

Thật may mắn khi được đọc cuốn sách này dưới góc độ của một người học Luật. 
Khi có một cái nhìn về công bằng, bình đẳng và tình yêu thương giữa con người một cách đúng đắn mới thật sự hiểu đươc những giá trị, ý nghĩa to lớn của tác phẩm.
Có lẽ, đây là tác phẩm kinh điển đầu tiên mà mình lại hiểu được nhiều giá trị mà nó mang lại như vậy.

Đọc thêm:  Review Sách Nhà Giả Kim - Paulo Coelho
Tags
Hiển Thị Thêm

Cao Minh Nguyên

Một cử nhân Luật đam mê đọc sách và cuồng viết lách. Cảm ơn bạn đã ghé thăm Blog của mình.

Bài Liên Quan

Để lại Bình luận

avatar
  Đăng ký  
Thông báo về
Back to top button